Nguyễn Trọng Tiến

Nếu chỉ còn một ngày để sống…

Bài văn gây xúc động mạnh của HS trường Ams

Posted by NguyenTrongTien on 08/11/2011

Bài văn gây xúc động mạnh của HS trường Ams

(giao duc) – Một bài văn nghị luận có đề bài “Nêu quan điểm của anh/chị về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống” đã được Nguyễn Trung Hiếu, một cậu học sinh trường chuyên Hà Nội – Amsterdam trả bài bằng bức thư gửi mẹ.
Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu

Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu

Trong thư, cậu bày tỏ gia đình cậu không mấy khá giả, mẹ đã bị suy thận mãn tính độ 4 nhiều năm. Tài chính gia đình một mình cha Hiếu gánh vác và cũng không có gì dư dả.

Bài văn của Trung Hiếu được chấm 8 điểm cộng thêm 1 điểm với lời phê: “Cô đã hơn một lần bị bất ngờ và xúc động khi chấm bài của Hiếu. Đây là một bài văn chưa thật đủ ý, đôi chỗ diễn đạt chưa tốt nhưng bài thực sự độc đáo và rất đáng quý ở sự chân thành và nghị lực của con”.

Theo thầy Vũ Quốc Lịch, giáo viên dạy môn Địa – trường PTTH Chuyên Hà Nội – Amsterdam, gia đình của em quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động.

Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em – một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

Hiện tập thể giáo viên trường Ams nói chung và nhiều giáo viên đã tình nguyện dành ra những suất học bổng để hỗ trợ em Hiếu.

Dưới đây là toàn văn bài nghị luận của học sinh Nguyễn Trung Hiếu:

Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?”.

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.

Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận.

Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.

Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

Gặp chàng trai viết bài văn “lạ”

(giao duc) – Một bài văn kín sáu trang giấy học trò được viết liền mạch trong một đêm không ngủ, dưới dạng một bức thư gửi mẹ làm lay động bất cứ ai.
Đó là bài văn điểm 9 của Nguyễn Trung Hiếu (ảnh), học sinh lớp 11 chuyên lý Trường THPT Hà Nội - Amsterdam

Đó là bài văn điểm 9 của Nguyễn Trung Hiếu (ảnh), học sinh lớp 11 chuyên lý Trường THPT Hà Nội - Amsterdam

Đó là bài văn nghị luận với chủ đề “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, qua nét bút của cậu học trò Nguyễn Trung Hiếu, lớp 11 chuyên lý Trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam lại tràn ngập yêu thương.

Nguyễn Trung Hiếu tại nhà chiều 6-11, sau khi đi quyên góp quần áo cho trẻ em vùng cao

Nguyễn Trung Hiếu tại nhà chiều 6-11, sau khi đi quyên góp quần áo cho trẻ em vùng cao

Gia cảnh nghẹn ngào

Ngồi chờ cả buổi chiều tại nhà Nguyễn Trung Hiếu ngày 6-11, chúng tôi chỉ gặp ông bà nội cậu học sinh lớp 11A1 Trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam. Người mẹ suy thận ốm yếu đang tất tả chăm người bà bị ốm. Còn bản thân Hiếu, cả ngày chủ nhật đã lên lịch đi sắp xếp, đóng gói quần áo quyên góp được cho chương trình “Thắp sáng bản em” ủng hộ trẻ em ở Mường Tè, Lai Châu.

Bà Đỗ Thị Lạp – bà nội của Hiếu – đang lụi cụi ngồi bên người chồng ốm yếu nằm trên giường. Bà Nguyễn Thị Cúc – hàng xóm – xót xa: “Cả gia đình năm người giờ chỉ trông chờ vào đồng lương hưu của ông lão 90 và bà lão đã trên 70 tuổi”. Năm người thì có đến bốn người ốm đau liên miên, trừ Hiếu. Bà nội bị tiểu đường biến chứng mờ mắt. Ông nội già yếu, tim phổi đều có vấn đề. Mẹ bị suy thận trường kỳ tám năm. Bố bị biến chứng viêm não, thần kinh không bình thường từ khi còn nhỏ. Lương hưu quân đội của ông nội Hiếu hơn 3 triệu đồng, còn lương hưu vị trí công nhân quét dọn thâm niên trong doanh trại quân đội của bà Lạp chỉ hơn 1 triệu đồng.

Lôi chiếc xoong nhôm cũ kỹ, mất nắp, bà Lạp ngập ngừng: “Đây, suất ăn “sang” của nhà tôi đây: 10.000 đồng cho ba lạng cá diếc, kho lên, ăn mười ngày qua cũng không hết đây này”. 10.000 đồng là tiền thức ăn cho mười ngày của một gia đình sống giữa đất Hà thành đắt đỏ! Hai vợ chồng già nương vào nhau bằng đồng lương ít ỏi, rồi lại tính toán chắt chiu đồng lương ấy để ra được hơn 1 triệu đồng nuôi gia đình ba người của cậu con trai.

Trong gia đình Hiếu, người được quan tâm, bồi dưỡng nhiều nhất là ông nội 90 tuổi. Xót xa thay khi nghe bà Lạp tâm sự: “Cả nhà ốm nhưng chỉ có mình ông nhà tôi được uống sữa. Mình ông ấy cũng mất hơn 1 triệu đồng tiền thuốc mỗi tháng. Song mọi người đều hiểu rằng nếu ông cụ 90 tuổi nhà tôi có mệnh hệ gì, Nhà nước cắt mất suất lương hưu trên 3 triệu đồng, bốn người còn lại sẽ không có gì mà ăn nữa”.

Trường kỳ muối vừng

Đến 19g Hiếu mới về nhà. Hiếu cao trên 1,7m mà chỉ tròm trèm 43kg cười khi được hỏi về công việc tình nguyện ngày chủ nhật, “Em tham gia câu lạc bộ tình nguyện với các anh chị được nửa năm rồi. Mục đích duy nhất là giúp các em nhỏ nghèo như mình không phải thiếu thốn, khổ sở”. Công việc ngày chủ nhật của Hiếu là đi đến từng nhà thu gom quần áo, rồi cùng các bạn đóng gói cẩn thận gửi lên cho các bé ở vùng núi.

Còn nhớ khi cậu đỗ một lúc vào hai trường có khối chuyên nổi tiếng Hà Nội là THPT Chu Văn An và THPT Hà Nội – Amsterdam, cả nhà đều ngăn không cho cậu học Trường Hà Nội – Amsterdam dẫu nó danh tiếng. Lý do duy nhất là vì ai cũng nói đó là trường phải đóng nhiều tiền. “Và đúng là cả nhà đã sợ run lên thật khi năm đầu tiên, quỹ phụ huynh của nhà trường yêu cầu đóng 2 triệu đồng. Gia đình phải đi vay mỗi nơi một ít mới đủ tiền đóng quỹ” – bà Lạp kể.

Trong bài văn, Hiếu đưa ra lý do nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền cho mẹ. Ít ai biết rằng bên cạnh nhịn ăn sáng, cậu học sinh gầy gò còn trường kỳ ăn trưa với món muối vừng. Một lần tình cờ nhìn vào hộp cơm Hiếu mang đi, các thầy cô không thể cầm lòng và quyết định ủng hộ tiền giúp cậu học trò nghèo học giỏi.

Lật hết đống sách vở dày cộp, Hiếu lôi tận dưới cùng giá sách ra bài văn của mình: “Em phải giấu thế này vì không muốn bố mẹ tìm đọc được, phải suy nghĩ sẽ rất buồn”.

Ân tình thầy cô, bạn bè

Ngay bên lề trái trang văn cuối cùng của Hiếu, cô Đặng Nguyệt Anh – giáo viên văn lớp 11A1 – nắn nót ghi những dòng riêng tư: “Con hiện tại rất gầy và xanh xao. Bây giờ cô đã hiểu nguyên nhân. Nhưng theo cách này thì không ổn. Cô có cách giúp con kiếm tiền giúp mẹ”.

Trên website của Trường Hà Nội – Amsterdam đã đăng thông tin từ thầy Vũ Quốc Lịch về hoàn cảnh của tác giả bài văn và trợ giúp của thầy cô, bạn bè. Cảm thông với gia cảnh của em, ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo Trường Amsterdam đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10-2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ, các thầy cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hằng tháng” cho em Hiếu 450.000 đồng, thầy Nguyễn Trọng Tuấn – nguyên hiệu phó nhà trường – cam kết cho em Hiếu vay hằng tháng 500.000 đồng đến khi học hết lớp 12, cô Nguyễn Thúy Hằng – giáo viên toán – tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

Tình cảm của “gia đình Ams”

Trên website của trường Ams cũng đã đăng thông tin của Thầy Vũ Quốc Lịch – Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam về hoàn cảnh thật của tác giả bài văn. TTO trích đăng:

“… Bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thầy cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thầy cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.

Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mạn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động.

Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em – một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10-2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thầy cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450.000 đồng; thầy Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500.000 đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thầy cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …”

Người mẹ nghèo ứa nước mắt khi đọc bài văn của con

Đọc bài văn của Hiếu khi đang chạy thận ở bệnh viện, chị Hạnh ngỡ ngàng khi những lần tâm sự được con trai đưa vào bài. Ứa nước mắt, chị chỉ biết động viên Hiếu học thật tốt để thoát nghèo.

9h tối, gia đình Nguyễn Trung Hiếu, cậu học trò chuyên Lý trường Amsterdam, mới dùng xong bữa tối. Trong ngôi nhà trên phố Vĩnh Phúc (Ba Đình, Hà Nội), Hiếu loay hoay rửa bát, còn bà nội ngồi chăm ông.

“Từ lúc đi học về Hiếu đã kịp tắm rửa, thay quần áo đâu. Tôi đi chạy thận về từ trưa cũng chưa nghỉ ngơi vì người đến thăm liên tục”, chị Nguyễn Thị Hạnh, mẹ Hiếu cho hay.

Ánh mắt đượm buồn, người đàn bà với thân hình nhỏ bé, nước da nhợt nhạt cho biết, cách đây hai hôm có người đến nhà tìm, hỏi chuyện. Cả chị và Hiếu đều không hiểu nguyên nhân. Sau đó, cô chủ nhiệm gọi điện thông báo bài tập làm văn của Hiếu được thầy dạy Địa gửi lên báo và mọi người quan tâm.

“Thực sự lúc đó tôi vẫn không biết đó là bài văn gì, vì tôi chỉ nhớ có một lần Hiếu mang bài văn về xin chữ ký mẹ, đó là bài tả về ông mặt trời. Cả Hiếu cũng không được báo trước khi bài văn nói về vai trò của đồng tiền được đăng báo”, chị Hạnh nói.

Hiếu và mẹ đều cho rằng đó là bài văn bình thường và hoàn cảnh của nhiều bạn khác còn khó khăn hơn. Ảnh: N.K.

Hiếu và mẹ đều cho rằng đó là bài văn bình thường và hoàn cảnh của nhiều bạn khác còn khó khăn hơn. Ảnh: N.K.

Cánh tay trái vẫn hằn những vết tiêm sưng vù, chị cho hay, sáng 7/11 khi đang chạy thận ở bệnh viện, bác sĩ điều trị cười và hỏi “Nguyễn Trung Hiếu có phải con chị không”. Nói rồi người bác sĩ khen “cháu viết văn rất hay, rất cảm động”, sau đó in một bản đưa cho chị.

“Lúc ấy tôi chưa kịp đọc hết vì mọi người trong phòng bệnh chuyền tay nhau xem. Mãi đến khi về nhà mới xem kỹ thì hóa ra những điều Hiếu viết đều là chắp nhặt câu chuyện mà hai mẹ con thường nói với nhau”, người mẹ bệnh tật tâm sự.

Đọc từng câu, từng chữ Hiếu viết, mắt chị đỏ hoe. Nhưng người mẹ ấy chỉ biết động viên Hiếu cố gắng học thật tốt để thoát nghèo. Chị cũng không thấy bất ngờ khi con trai viết bài này, bởi ngay từ bé Hiếu đã rất thương mẹ. Khi chị mới phát hiện bị suy thận, Hiếu đang nghỉ hè lớp 3, chuẩn bị lên lớp 4, cậu đã chạy đến van xin ông bà, nội ngoại “cứu mẹ cháu”.

“Hiếu vẫn thường nói với tôi, mẹ là chỗ dựa, là động lực của con. Ở lớp có bạn bè, thầy cô, về nhà ông bà già yếu, bố bệnh tật, con chỉ có mình mẹ thôi, mẹ phải yên tâm chạy chữa”, chị Hạnh nghẹn ngào.

Mặc dù vậy, chị cũng cho rằng, dù là viết thật, nhưng bài văn của Hiếu chỉ là bài kiểm tra ở lớp, không đạt giải thành phố hay quốc gia gì. Nhiều người quan tâm quá khiến gia đình chị thấy e ngại. “Mọi người giúp đỡ thì có ảnh hưởng gì đến hộ nghèo không. Nếu không trong diện hộ nghèo, không có bảo hiểm y tế thì tôi chỉ có con đường chết”, chị nói.

Hiếu cũng bày tỏ: “Em nghĩ bên ngoài còn nhiều người khổ hơn em, khó khăn hơn gia đình em. Thế nên những nhà hảo tâm hãy quan tâm giúp đỡ trẻ em lang thang, cơ nhỡ, người già neo đơn, hay những người đang lay lắt với bệnh tật mà không thể có tiền chạy chữa”.

Nhiều bạn thức tỉnh sau bài văn của trò nghèo trường Ams

Sau bài ‘Trò nghèo trường Amsterdam viết về đồng tiền’, VnExpress nhận được nhiều tâm sự của bạn trẻ thể hiện sự hối lỗi khi chưa hiểu được giá trị đồng tiền, còn “vòi” bố mẹ để mua sắm những thứ không cần thiết.

Hùng Phát tâm sự, đọc bài văn này cậu không cầm được nước mắt. Thực tế, gia đình Phát không khá giả, cũng túng thiếu và cần tiền để duy trì cuộc sống. Thế nhưng cậu lại luôn sử dụng tiền mồ hôi, nước mắt của bố mẹ vào những việc vô bổ như chơi game, mua sắm đồ cho cá nhân.

“Bạn đã làm cho tôi và rất nhiều người không chỉ hiểu thêm về ý nghĩa đồng tiền mà hiểu thêm tình thương, trách nhiệm với cha mẹ mình nhiều hơn. Cảm ơn bạn, chúc bạn thành công”, độc giả Phát viết.

Còn bạn Hồng Vân cho hay, khi đọc xong bài văn của Nguyễn Trung Hiếu, cô rất xúc động. Vân cũng giật mình nhìn lại bản thân, thấy mình thật may mắn bởi từ nhỏ luôn được cha mẹ thương yêu, chăm sóc chu đáo.

“Tôi chưa bao giờ biết hết được giá trị của đồng tiền, cũng như chưa từng biết thương mẹ, chỉ biết hết tiền là về xin mẹ thôi. Nhưng chính suy nghĩ, bài văn của Hiếu đã thức tỉnh tôi”, Vân bộc bạch.

Các độc giả Văn Cương, Nguyễn Tùng cũng bày tỏ cảm xúc hối hận khi bản thân đang sống chưa lành mạnh. Là sinh viên, gia đình bình thường nhưng các bạn luôn nghĩ ra các khoản tiền phải chi để xin bố mẹ mà không nghĩ làm cách nào để bố mẹ có số tiền ấy.

“Dẫu biết rằng xã hội vẫn còn rất nhiều cảnh đời khó khăn, bất hạnh hơn em, nhưng khi đọc bài văn, tôi thấy cảm phục em vì khi ở tuổi 16, tôi vẫn vô tư không hiểu được nỗi khổ của bố mẹ, không hiểu được giá trị của đồng tiền đối với gia đình mình như thế nào”, độc giả Thành nói và nhắn nhủ, Hiếu hãy cố gắng lên, bởi cuộc sống sẽ không quay lưng lại với đứa con ngoan, trò giỏi như em.

Độc giả Trịnh Công Chung thì thấy “đau nhói trong tim” khi bố mẹ cậu bây giờ đã gần 60 tuổi mà vẫn chưa được nghỉ ngơi, vẫn phải kiếm tiền nuôi con ăn học. “Anh sẽ lấy em làm tấm gương cho mình. Anh mong em hãy giữ gìn sức khỏe, cố gắng học tốt hơn nữa để đạt được những điều em mong muốn, mang lại hạnh phúc cho gia đình và những người còn bất hạnh”, Chung nói.

Đồng cảm với Hiếu, độc giả Tuấn Anh tâm sự, anh cũng đã trải qua một thời như thế ở huyện Nông Cống (Thanh Hóa). Tuấn Anh cho hay, anh từng phải “đóng giả” con gái đi nhổ cỏ thuê, cuốc ruộng, câu cá đồng… để đổi lấy gạo. Anh không bao giờ có khái niệm ăn sáng, thậm chí ăn trưa.

“Ngày ấy, mỗi bữa cơm đến anh thấy thương hạt gạo lắm, bởi nó gánh quá nhiều khoai sắn. Nhưng mọi thứ rồi sẽ qua đi nếu chúng ta có niềm tin và nghị lực phấn đấu vươn lên. Cố lên Hiếu nhé”, Tuấn Anh an ủi.

Không chỉ những người trẻ, bài văn bàn về tiền của Hiếu còn nhận được sự quan tâm của hàng nghìn độc giả đủ mọi lứa tuổi. Độc giả Lê Vân nhận xét đây là bài văn lạ, lạ đến nỗi ông bàng hoàng sau khi đọc. Ông cho hay, có con gái là cô giáo dạy văn nhưng chưa từng đọc được bài văn nào cảm động đến vậy. “Thật sự tôi thấy rất đau lòng khi một tâm hồn non nớt phải đánh giá đồng tiền”, ông nói.

Ông Nguyễn Hữu Lưu ở Thanh Xuân, Hà Nội chia sẻ, ông đã khóc thành tiếng khi đọc bài viết là bức thư gửi mẹ của Hiếu. Ông cho biết, có cậu con trai trùng họ tên với Hiếu nhưng anh ấy may mắn hơn khi có cha mẹ khỏe mạnh, cuộc sống vật chất tuy không khấm khá nhưng cũng đủ để tồn tại mà không sợ đứt hơi như Hiếu.

“Bác quá bất ngờ khi một học sinh chuyên Lý lại trải lòng mình bằng một bài văn súc tích và cảm động đến vậy. Bác cũng có tâm sự về đồng tiền mà gói gọn chỉ có mấy chữ Tiền là quý nhưng không phải là tất cả. Bác đã về hưu nên tình nguyện làm xe ôm miễn phí để đưa mẹ cháu đi chạy thận mỗi tuần 3 buổi”, ông Lưu đề nghị.

Là giáo viên dạy văn, độc giả sonhuynh nhận xét, là học sinh chuyên Lý nhưng Hiếu đã buông những giọt văn của cuộc đời đầy trải nghiệm. “Giữa một kỷ nguyên công nghệ số, là giáo viên văn, chúng tôi ước ao được đọc và chấm những bài văn như thế”, độc giả nói.

Người giáo viên cho rằng, tuổi 16 chưa va chạm nhiều trong cuộc sống và Hiếu đã không khám phá nội hàm của đồng tiền, em chỉ khám phá những sắc màu cuộc sống, một cuộc sống rất thật, không cổ tích.

“Đừng ghét tiền nữa Hiếu! Hãy chạm vào đồng tiền một cách có văn hóa, trí tuệ và bản lĩnh, em sẽ thấy tiền có sức mạnh vạn năng. Tôi hy vọng, với ý chí vững vàng, trái tim đa cảm, đôi tay đầy nghị lực…, em sẽ tạo nên những đồng tiền thanh sạch và nhân bản, biến nó thành mái chèo đưa con thuyền gia đình vượt cơn bão đời nghiệt ngã”, độc giả sonhuynh nhắn nhủ.

Còn độc giả Nguyễn Hồng Quân thì nhận định, Hiếu là một tấm gương sáng cho rất nhiều người. Ông Quân cho rằng bệnh của ông bà Hiếu là bệnh của người già, của tuổi tác nên sự bảo trợ của họ là hạn chế, thời gian không dài. Còn bệnh của bố mẹ cậu chỉ cầm chừng như sống chung với lũ.

“Cháu là nhân tài của đất nước. Chúng ta đang cần có nhiều người vừa có tài, vừa có đức. Với nghị lực của cháu, nếu học hành tốt thì giúp được cả nghìn người chứ không chỉ vài em nhỏ lang thang cơ nhỡ đâu Hiếu ạ”, ông Quân nói.

Bên cạnh việc bày tỏ tình cảm với Hiếu, nhiều độc giả cũng cho rằng, Hiếu đã học lớp 11, lại cao 1,7 m nên có thể đi làm thêm để va chạm cuộc sống, vừa giúp gia đình, bố mẹ. Đó là những việc mà nhiều bạn học sinh trên cả nước đã và đang thực hiện.

Trò nghèo trường Amsterdam viết về đồng tiền

Nguyễn Trung Hiếu đã thể hiện bài kiểm tra Văn bằng bức thư cho mẹ, nói lên suy nghĩ về sự hiện diện của đồng tiền trong gia đình nghèo. Khi bài viết của Hiếu được đọc trước lớp, cả cô và trò đều khóc.

Tại phòng chờ giáo viên của THPT Hà Nội – Amsterdam, Nguyễn Trung Hiếu (lớp 11 chuyên Lý) chưa hết bất ngờ khi bài văn kể về hoàn cảnh thực của gia đình quay cuồng trong túng thiếu lại được lan truyền như thế. “Em làm bài kiểm tra, cô yêu cầu viết thật cảm xúc nên em đã làm đúng như thế”, cậu nói.

Hiếu cho hay, đây là bài tập làm văn đầu tiên của lớp 11. Cô giáo Đặng Nguyệt Anh giao 3 đề nghị luận để học sinh lựa chọn, đó là vấn đề tiền bạc, tình yêu và học sinh mặc đồng phục đi xe máy. Hiếu đã chọn đề bài quan điểm về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống “bởi đó là vấn đề em quan tâm nhất và phù hợp với hoàn cảnh của em”.

Không viết theo cách thông thường, Hiếu thể hiện bài luận dưới dạng bức thư gửi mẹ. Đặt bút viết lúc 12h đêm, khi mẹ đã ngủ, Hiếu kể lại những gì mình đã, đang trải qua trong ngôi nhà có ông bà, bố mẹ, nhưng không ai còn sức lao động. Cuộc sống được duy trì bằng đồng lương hưu ít ỏi của ông, trong khi ông ốm liệt giường và mẹ Hiếu phải đi chạy thận.

Dù là “thư gửi mẹ” nhưng Hiếu không mong muốn mẹ đọc được bởi “đọc rồi mẹ sẽ nghĩ nhiều hơn, sẽ thấy khổ hơn”. Khi em lên lớp 3 thì mẹ phát hiện bị suy thận, phải chạy một tuần 3 lần. Từ đó cho đến khi lên lớp 8, cậu con trai duy nhất trong nhà vẫn ngờ nghệch, chưa hiểu hết giá trị của đồng tiền.

“Lên lớp 8, em hiểu rằng gia đình khó khăn, tiền rất quan trọng để bảo toàn tính mạng cho mẹ và em bắt đầu dè dặt chi tiêu”, Hiếu chia sẻ.

Đòi đi làm thêm để chia sẻ gánh nặng với gia đình nhưng mẹ không cho, Hiếu bắt đầu nhịn ăn sáng. Những hôm phải học cả ngày trên trường, Hiếu mang cơm với muối vừng để ăn. Cậu học trò lớp 11 chuyên Lý vì thế cao hơn 1,7 m, nhưng chỉ nặng 43 kg. Hiếu chưa bao giờ kể về hoàn cảnh gia đình mình với các bạn vì sợ người khác phải bận tâm. Cậu xác định nhà nghèo phải học giỏi, không chỉ Lý mà tất cả môn.

Cố nén những giọt nước mắt chực trào, bằng giọng nghèn nghẹn, Hiếu cho biết, nhiều lúc chứng kiến bố mẹ vật lộn với thiếu thốn, với những bữa cơm không đủ chất, cậu chỉ ước rằng giá như gia đình mình được đủ đầy như các bạn. Nhưng ý nghĩ ấy chỉ tồn tại trong chốc lát, Hiếu quan sát thực tế và nhận ra rằng, bạn bè mình không phải tất cả đều là con nhà giàu.

“Có nhiều bạn vẫn phải đi làm thêm để trang trải cuộc sống. Còn nhiều bạn sống đầy đủ vì các bạn ấy may mắn hơn. Quan trọng là chúng em đoàn kết và đối xử với nhau rất tốt”, Hiếu nói và cho hay, sau khi tham gia tình nguyện, tiếp xúc với nhiều người bất hạnh, cậu hài lòng với những gì đang có, và phấn đấu để có cuộc sống tốt hơn ở tương lai.

Hiếu tham gia câu lạc bộ tình nguyện trẻ, hoạt động theo từng đợt như phát cơm chay cho sĩ tử hay trung thu cho trẻ em khuyết tật, trẻ lang thang, sống ở gầm cầu, bãi rác. Vì hoàn cảnh khó khăn của gia đình nên Hiếu hiểu cảm giác của các em nhỏ, và điều đó thôi thúc em tích cực tham gia các hoạt động.

Mới đây, Hiếu là thành viên tích cực góp phần xây dựng thư viện cho trẻ em nghèo ở Mường Tè (Lai Châu). Cậu tham gia nhóm hậu cần, có nhiệm vụ quyên góp đồ, vận chuyển đến nơi tập kết, thu xếp và phân loại trước khi đem tặng cho các em.

Cậu học trò nhỏ tâm sự, em ước mơ sau này sẽ làm trong ngành công nghệ ứng dụng, cụ thể là đưa công nghệ sinh học vào đời sống, y tế. Hiếu hy vọng mình có thể chữa bệnh cho mẹ, cho ông và các em nhỏ bất hạnh.

Bạn học cùng lớp cho hay, trong lớp Hiếu rất hiền, chăm chỉ. “Hoàn cảnh của Hiếu lớp biết sơ qua, chỉ biết mẹ bạn ấy chạy thận. Mãi đến khi chấm xong bài tập làm văn, cô đem bài viết của Hiếu đọc cho cả lớp nghe bọn em mới hiểu rõ. Hôm đó cô vừa đọc vừa khóc trước lớp, nhiều bạn cũng sụt sùi thương Hiếu”, cậu bạn học nói.

Hiệu phó THPT Hà Nội – Amsterdam Lê Thị Oanh cho biết, Hiếu là học sinh chuyên Lý nhưng lại học giỏi toàn diện. “Trường đã dành cho em nhiều học bổng, miễn các khoản đóng góp và tổ chức quyên góp để chia sẻ khó khăn”, cô Oanh nói và cho hay việc giúp đỡ học sinh khó khăn là truyền thống của trường suốt 26 năm qua.

Với sự hỗ trợ của Tienphongbank, em Nguyễn Trung Hiếu đã có tài khoản cá nhân. Mọi sự giúp đỡ xin gửi theo số tài khoản của Hiếu là 00054934 001, ngân hàng Tienphongbank.

5 phản hồi to “Bài văn gây xúc động mạnh của HS trường Ams”

  1. vo van do said

    moi nguoi hay cung chung tay giup cho cac ban hoc sinh ngheo nhung ban Trung cua chung ta!!!!

  2. Truc Linh said

    em xin anh cho em te ho day du , dia chi va so nha .cam on

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: