Nguyễn Trọng Tiến

Nếu chỉ còn một ngày để sống…

Tôi là người thứ ba hạnh phúc

Posted by NguyenTrongTien on 18/09/2009

Tôi là người thứ ba hạnh phúc

Có người cho rằng khi đàn ông có thể bỏ vợ để lấy bạn thì người đó cũng có thể bỏ bạn, tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy. Tôi luôn cố hoàn thiện mình trong xã hội cũng như gia đình, luôn làm mới mình, chăm sóc bản thân cả về nhan sắc và kiến thức, luôn là người bạn tốt nhất của chồng. (Hoàng An)

Chào chị Ngọc và các anh chị!

Tôi cũng là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự, sau mỗi ngày làm việc tôi thường đọc các tâm sự của các anh các chị và thực sự, tâm sự của mỗi người giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều trong cuộc sống và luôn tìm ra hướng giải quyết tối nhất cho tình huống của mình.

Hôm nay, mặc dù rất bận nhưng tôi xin được chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi không muốn khuyên ai làm theo cách của tôi, nhưng tôi cũng hy vọng nó giúp cho ai đó quan tâm có quyết định sáng suốt trong tình huống mà tôi từng giống như vậy, làm người thứ ba.

Tôi quen chồng tôi cách đây 8 năm, khi đó anh có một gia đình, 2 đứa con và hơn tôi 15 tuổi. Còn tôi ra trường được 2 năm và trong thời điểm gặp chồng tôi, tôi đang gặp một cú sốc trong sự nghiệp. Tại thời điểm đó, khi tôi đang dành cho mình một vài ngày nghỉ ngơi để tìm cho mình cách giải quyết khó khăn của bản thân thì vô tình gặp anh ấy. Lúc đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua loa, câu chuyện cứ thế tiếp diễn, anh và tôi trao đổi số điện thoại cho nhau vì công việc kinh doanh của anh liên quan đến nghề nghiệp của tôi.

Nhận xét của tôi về anh là anh là người rất nghiêm túc và đứng đắn, tôi hầu như không đề phòng gì, anh cũng nói cho tôi nghe đôi chút về hoàn cảnh gia đình và tuyệt nhiên không nói xấu vợ. Tôi cũng không bao giờ nghĩ là tôi và anh sẽ yêu nhau, quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn trong sáng cho đến khi tôi chợt nhận ra mọi việc không như tôi vẫn nghĩ khi tôi thấy anh quan tâm đến tôi quá nhiều (tất nhiên bằng lời nói và một vài hành động cụ thể).

Lúc này, tôi gặp anh và nói thẳng cảm nhận của tôi đối với anh và đề nghị chúng tôi không liên lạc với nhau nữa. Lúc đó anh đã kể cho tôi nghe quá trình anh và vợ anh cưới nhau, những khoảng thời gian nào êm đềm, những khoảng thời gian nào xảy ra những cú sốc và sóng gió trong cuộc sống, sự phai nhạt tình yêu theo năm tháng và sống với nhau chỉ vì trách nhiệm với con cái, và hiện tại đã một thời gian rất dài giữa họ không có quan hệ vợ chồng. Cuộc sống gia đình bình thường nhưng mọi cuộc nói chuyện giữa anh và vợ khi đó chỉ xoay quanh việc học hành của con cái…

Anh rất thương vợ nhưng không còn tình yêu và anh nói anh cần tôi như một người bạn tâm giao, một người chia sẻ với anh (theo tôi hiểu thì có nghĩa là đi bên lề cuộc đời của anh). Khi đó, tôi đã khuyên anh nên tìm đến một người phụ nữ khác, một người có hoàn cảnh giống anh và cần anh trong vai trò như anh đang đề nghị với tôi. Tôi nói có như vậy anh mới giữ được gia đình của mình. Còn với tôi, tôi còn trẻ, tôi có mục đích sống rất rõ ràng, tuy đang gặp khó khăn nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được. Tôi cần có một gia đình cho riêng mình, bố mẹ tôi cũng cần tôi như vậy. Và tôi đã nói, nếu tôi đến với anh thì anh phải ly hôn với vợ, còn không thì thôi.

Có thể có nhiều người sẽ cho rằng tôi thật lạnh lùng và độc ác, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tôi nghĩ đàn ông và phụ nữ là bình đẳng, mỗi người chỉ nên có một người yêu tại một thời điểm nào đó. Khi tình yêu đã hết, nếu cảm thấy không chung thủy được với nhau thì hãy ly hôn. Cách hành động của tôi là không đồng lõa với đàn ông khi họ lừa dối vợ con họ và cũng không để họ quá tham lam khi chỉ muốn thêm và không muốn bớt.

Tại thời điểm đó, anh nói hãy cho anh thời gian. Lúc này, công việc kinh doanh của anh gặp rất nhiều khó khăn trở ngại (nếu không muốn nói là đang trên bờ vực của sự phá sản), anh cần tôi giúp đỡ một phần công việc của mình. Tôi đã làm việc đó hết sức trách nhiệm, tôi thay anh xử lý nhiều việc trong đó có một việc là sa thải nhiều công nhân, nhân viên thiếu trách nhiệm, lười lao động và hay đòi hỏi, phần lớn họ là cháu của anh. Tôi đã tranh cãi và phân tích với anh rất nhiều lần về vấn đề này trước khi ra được quyết định bởi vì tính anh vốn thương người và điều đó là không tốt cho công việc.

Sau việc này, mọi chuyện đến tai vợ anh và chị ấy đến gặp tôi. Chị ấy nói bóng gió về việc quan hệ giữa tôi và anh, nhưng quả thật tại thời điểm đó tuy tôi cũng có tình cảm với anh, nhưng quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn trong sáng. Tôi đã nói với chị ấy rằng chuyện tình cảm giữa anh và chị chỉ có chị và anh là người hiểu rõ nhất, mong rằng hai người cùng nhau ngồi lại bàn bạc và phân tích để tìm ra biện pháp giải quyết. Còn tôi không giúp gì được trong việc này. Tôi cũng giải thích với chị ấy về việc tại sao công ty sa thải đám cháu của họ.

Hai ngày sau có người gọi điện cho tôi, đó là cháu dâu của họ. Chị ta chửi tôi thậm tệ và nói rằng vì chồng của chị ta phát hiện ra mối quan hệ không bình thường giữa tôi và anh ấy nên tôi đã tìm cách sa thải anh ta ra khỏi công ty, còn nói rằng tôi đừng tranh cướp chồng của người khác.

Thực sự là tôi chưa bao giờ có ý cướp chồng của ai cả, tôi đã nói với anh ấy về vấn đề này và cũng nói với anh về việc nên giải quyết chuyện riêng của mình, đừng để nó ảnh hưởng đến tôi và công việc của tôi. Tôi cũng nói thẳng rằng anh ấy không phải là một món đồ để ai đó tranh cướp, anh cũng không phải là đối tượng để tôi phải giành giật tranh cướp với ai đó.

Hết thời hạn anh ấy nói tôi chờ đợi (đó là 1 năm), tôi nói chuyện rất nghiêm túc với anh và quyết định ra đi. Tôi cũng hiểu rằng một gia đình với hơn 10 năm xây dựng dù không mấy hạnh phúc cũng không dễ dàng tan vỡ được. Tôi nói chuyện với anh một cách rất tỉnh táo và vui vẻ, tôi vốn là người biết kiềm chế mọi cảm xúc của mình.

Lúc đó anh ấy tỏ ra rất căng thẳng, anh nói không thể sống thiếu tôi được nhưng quả thật để ly hôn với chị ấy là điều rất khó khăn vì anh thực sự thương chị. Chị ấy không làm gì cả và mọi sinh hoạt, kinh tế phụ thuộc vào anh. Anh lại đề nghị cho thêm thời gian, và lần này là 6 tháng, để anh ấy có thể tạo lập được cho chị một công việc trước khi ly hôn.

Không phải tôi hoàn toàn tin anh ấy vì có lẽ tôi cũng không ngây thơ như vậy, nhưng tôi thực sự cảm nhận thấy sự chân thành trong lời nói của anh. Thời gian 6 tháng cũng không nhiều, và hơn nữa sau những cố gắng của tôi, công ty vẫn chưa khá lên được, nó vẫn đang trượt dốc, nó đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng tôi, tôi cũng không đành lòng bước đi để anh ấy một mình trong tình trạng như vậy. Nhưng tôi bắt đầu ra điều kiện với anh và anh đồng ý với mọi điều kiện của tôi.

6 tháng trôi qua, mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ, tôi vẫn tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, động viên và giúp đỡ anh trong công việc, nhưng đồng thời tôi cũng bắt đầu xây dựng sự nghiệp của mình ở nơi khác. Tôi nghĩ, cái gì là của mình tự nhiên sẽ là của mình, cái gì không phải của mình thì cũng sẽ ra đi dù nó ở trong tay mình. Bởi vậy tôi không cảm thấy buồn chán hay mệt mỏi nhiều sau chuyện này. Mọi thứ không thực hiện được trong cuộc sống sau khi mình đã cố gắng tôi đều nghĩ đó là tại vì duyên và vì số.

Đó cũng là lý do mặc dù cũng rất thương vợ anh ấy nhưng tôi không mù quáng đến mức như một vài chị em chấp nhận đi bên lề cuộc đời của người đàn ông mình yêu để họ giữ được gia đình, hành động đó theo tôi là tự làm khổ mình. Tôi vẫn nói với anh tôi có thể hy sinh mạng sống vì người khác, nhưng không thể hy sinh hạnh phúc và danh dự gia đình vì người khác được.

Tôi không thể vì thương chị ấy và bọn trẻ mà chấp nhận đi bên lề đời anh để cả 3 cùng đau khổ được. Anh chỉ có thể chọn chị ấy hoặc tôi. Nếu giữa hai người không còn hạnh phúc thì nên ly hôn và có trách nhiệm với con cái, còn nếu hai người vẫn có thể níu kéo được thì tôi sẽ ra đi và chúc phúc cho họ. Trong trường hợp đó tôi mong anh cũng đừng quan hệ lăng nhăng với người khác để chị ấy phải khổ.

Cuối cùng, sau nhiều tháng ngày nỗ lực, chúng tôi đành hy sinh công ty của anh ấy để nó phá sản. Thứ cuối cùng chúng tôi giữ lại được chính là ngôi nhà của họ không bị ngân hàng tịch thu. Chị ấy đã rất sốc và bị ngất xỉu, tôi cũng không bất ngờ về điều này.

Lúc này, tôi đã giữ vị trí quản lý trong một công ty nước ngoài với lương tháng hơn 1.000 USD. Thứ tôi có thể giúp anh ấy là tiền lương hàng tháng của tôi hỗ trợ cho họ nuôi bọn trẻ. Anh ấy nghĩ không thể ly dị chị ấy trong tình trạng như thế này. Chị ấy vẫn không đi làm còn anh chật vật tìm hết việc này đến việc khác để kiếm sống, nhưng rất khó khăn. Điều tôi khâm phục anh ấy là bản lĩnh, anh đã không để mọi thứ suy sụp trong lúc khó khăn như vậy. Chúng tôi vẫn gặp nhau và tôi vẫn luôn chia sẻ với anh ấy.

Tôi sẽ rất đau khổ nếu chia tay với anh bởi sau một thời gian rất dài ở bên cạnh anh trong công việc và cuộc sống (3 năm) tình cảm tôi dành cho anh đã thực sự sâu nặng. Tuy nhiên đó cũng sẽ là lựa chọn của tôi khi thời gian không còn chờ tôi nữa, tôi đã 27 tuổi và tôi cần quên đi một mối tình không trọn vẹn để tìm cho mình một người đàn ông thực sự của cuộc đời mình, người mà với tôi đó mới là duyên phận của tôi.

Tôi đã nói chuyện với anh ấy, đây là lần thứ tư tôi nói về việc này. Anh ấy đã tỏ ra rất đau khổ và tuyệt vọng, trong suốt 15 ngày anh thường xuyên điện thoại cho tôi trong tình trạng say xỉn (trước đây ngay cả khi sự nghiệp bị sụp đổ anh ấy cũng chưa từng như vậy). Tôi cũng biết rằng anh đã từ rất lâu gần như không nói chuyện với vợ.

Tôi đã quyết định gặp lại anh ấy và đề nghị một việc mà bản thân tôi lúc đó cũng không biết được là đúng hay sai. Tôi đề nghị anh ấy hãy dứt khoát ly hôn với chị và đến với tôi. Anh ấy hãy để lại toàn bộ tài sản còn lại cho chị ấy, 2 đứa con anh một đứa đã vào đại học và một đứa vào lớp 2 sẽ ở với mẹ. Hằng tháng chúng tôi sẽ chu cấp tiền cho họ theo thỏa thuận.

Chị ấy có thể sẽ thuê một ngôi nhà nhỏ hơn một chút để ở, ngôi nhà đang ở chị ấy có thể cho thuê, tích lũy tiền bạc để tự tạo dựng cho mình một sự nghiệp nào đó. Còn anh ấy và tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới với hai bàn tay trắng, với một ngôi nhà đi thuê. Tại thời điểm đó tôi đã nghĩ phải an cứ mới lập nghiệp, tôi tin chúng tôi sẽ có lại mọi thứ bằng bàn tay và khối óc của mình.

Đọc tâm sự của các anh chị, có một vài tâm sự cho rằng 100% kẻ thứ ba là người vụ lợi, còn tôi, tôi không tin như vậy. Ở tuổi 27, có một công việc ổn định, đang thăng tiến, xinh đẹp và thông minh, có rất nhiều người đàn ông vây quanh tôi, có nhiều người có nhà lầu xe hơi muốn rước tôi về, nhưng tôi đã từ chối để đến với một người đàn ông thất nghiệp, không nhà, không xe, không tiền bạc và đầu đã 2 thứ tóc, chỉ bởi đơn giản vì tôi yêu anh ấy rất chân thành. Tôi tin vào những tiềm năng trong con người và bản lĩnh của anh ấy.

Chúng tôi đã đến với nhau và thành một gia đình thực sự hạnh phúc trong điều kiện như vậy. Bây giờ, sau 5 năm, chồng tôi đã lại trở thành một người thành đạt với hậu phương vững chắc là tôi, chúng tôi có nhà, có xe, có một đứa con đẹp như thiên thần. Và mỗi tuần anh ấy vẫn đón 2 con về ở với chúng tôi một ngày. Anh ấy có một buổi chiều để tâm sự với cậu cả như hai người bạn, điều mà trước đây anh ấy không làm được ngay cả khi ở bên chúng. Mỗi khi đi đâu hoặc mua gì cho thiên thần của tôi, tôi đều mua quà cho 2 cậu bé và trong nhà tôi cũng có phòng riêng của chúng. Vợ cũ của anh ấy vẫn sống một mình, nhưng chị ấy khỏe mạnh, tự tin và trẻ ra nhiều so với trước đây.

Cuối cùng thì cho dù mọi người có nói gì đi chăng nữa tôi cũng đã trở thành người phụ nữ hạnh phúc. Có nhiều người cho rằng khi một người đàn ông có thể bỏ vợ để lấy bạn thì người đó cũng có thể bỏ bạn, tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy. Tôi luôn luôn cố gắng hoàn thiện mình trong xã hội cũng như trong gia đình, luôn làm mới mình, chăm sóc bản thân cả về nhan sắc và kiến thức, luôn là người bạn tốt nhất của chồng chia sẻ với anh mọi điều ngay cả những điều mà đàn ông ít khi tâm sự với vợ. Chồng tôi sau tất cả những việc tôi đã làm, đã không chỉ tôn trọng mà còn nể trọng tôi và tôi biết rằng chắc chắn trong mắt anh tôi là người phụ nữ đẹp nhất.

Tôi kể câu chuyện của mình mong rằng có ai đó trong hoàn cảnh của tôi có thể tự tìm được cho mình cách giải quyết. Tôi nghĩ điều quan trọng là ở các bạn.

Tôi xin được chúc các anh chị luôn hạnh phúc và chúc cho quý báo ngày càng có nhiều độc giả.

Chào thân ái.

Hoàng An

Con tôi ước gì mẹ không lấy chồng của người khác

Chào bạn Hoàng An và các bạn đang theo dõi mục Tâm sự của bạn Ngọc, 

  Đêm qua tôi đã thao thức rất nhiều sau khi đọc mục tâm sự của bạn Hoàng An. Tôi không ngủ được vì thấy thương người vợ bị chồng bỏ và thấy tội cho bạn Hoàng An quá. Tôi cũng từng trải qua những khoảng thời gian hạnh phúc bên chồng người khác một cách danh chính ngôn thuận. Nhưng cái hạnh phúc ấy luôn có những cây gai và hạt sạn trong ấy, bởi bản chất của cái hạnh phúc này là đi ngược với luân thường đạo lý và đạo đức con người. Tôi xin gửi gắm lòng mình để cùng nhau chia sẻ.

Có thể nói câu chuyện của bạn Hoàng An là bản sao của cuộc đời tôi các đây 25 năm. Tôi từng vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện như bạn Hoàng An bây giờ. Nhưng chỉ được 10 năm thì biến cố gia đình tôi lại đến, sau một cơn bạo bệnh, tôi không còn sánh đôi để giúp đỡ chồng trong công việc, anh lại phải nhờ một người khác hỗ trợ, trùng hợp thay đó lại là một phụ nữ.

Qua một thời gian quanh quẩn mãi trong nhà, tin đồn đến tai tôi là chồng mình đang dang díu với cô cộng sự ấy. Thật phũ phàng khi anh nói rằng anh không thể thiếu cô ấy. Anh không cần gì cả chỉ cần cô gái đó thôi. Tôi thấm thía nỗi đau của người phụ nữ bị tôi giật chồng năm nào. Anh nói rằng sẽ vẫn chăm sóc con chu đáo, anh vẫn thương tôi và thương người vợ cũ, nhưng anh lại yêu cô tình nhân mới và muốn có một khoảng trời riêng cùng cô ấy.

Tôi đang nghĩ đến việc mình bị “quả báo”. Thế là không có khả năng làm việc, lại phải nuôi nấng hai đứa con gái, tôi đã biết thế nào là đau khổ, khó nhọc khi không có người chồng cạnh bên mặc dù anh đã để lại tài sản cho tôi và chu cấp hàng tháng. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua, con tôi cũng lớn trong sự thiếu vắng tình cha. Một hôm đứa con gái lớn đi làm về chạy vào phòng buồn bã chẳng thèm ăn cơm. Tôi đến hỏi thăm con, bất chợt con bé ngẩng lên và nói: “Con ước gì mẹ đã không lấy chồng người khác. Con ước gì ông ấy chỉ là cha con mà không phải là cha của một ai khác”.

Tôi chỉ biết lặng người, nỗi đau gặm nhắm tâm hồn và thân xác tôi nay lại trỗi lên rạo rực. Cuối cùng tôi cũng biết rằng cô con gái của người vợ trước vì quá hận tôi mà đã tìm mọi cách chiếm đoạt người yêu của con bé, và nói với nó rằng “nó thay mẹ để tôi và con gái tôi biết cái sự đau khổ của người phụ nữ bị giựt chồng là gì”.

Kể từ ấy hai chị em nó không còn vui tươi và thân thiết với tôi như trước nữa. Hai đứa con ruột của mình như ngày càng xa, xa mãi. Tôi đã và đang gánh chịu tất cả trước sự ham muốn và hiếu thắng của thời tuổi trẻ, để bây giờ tóc đã điểm bạc thì phải trả giá cho chính những gì mình đã làm.

Tôi hy vọng với những dòng tâm sự của mình sẽ thức tỉnh những ai đã và đang có hoàn cảnh như tôi mà chuẩn bị cho bản thân, đừng để như tôi đêm không ngủ được ngày vì cô đơn.

 Thêm 1 bài khác

Hoàng An thật đáng thương

Em mạnh mẽ, có học nên tự tin vào năng lực làm việc, cũng như em chủ động được con người của em, thật là hiếm có. Vậy mà tiếc làm sao, em lại không đủ sáng suốt để vô tình rơi vào trò tình ái tay ba, để cho đến mãi sau này khi khuất bóng, em vẫn phải mang tiếng là người trắc nết… 

From: Jen Peaceful
Sent: Wednesday, September 23, 2009 9:32 AM

Chị đã theo dõi bài viết của em ngay từ đầu… Trong lòng chị ghi nhận nhiều cung bậc cảm xúc khi đọc bài của em. Chị rất hiếm khi viết bài lên đây, phần vì không có thời gian, phần vì những đề tài trên này, nhiều độc giả đã đưa ra những lời khuyên và giải pháp hợp lý rồi. Mình viết nữa chỉ sợ thừa ý. Nhưng hôm nay có lẽ phải viết cho em vài dòng.

Trong tất cả bài viết của các bạn gần xa, em đọc, và em hiểu được phần đông các bạn sẽ phản ứng như thế nào trước những suy nghĩ và hành động của em, chị không phải viết lại. Bởi vì chị tin rằng, dù em có là người tự tin và vững vàng đến mấy vào khả năng chịu đựng của mình, thì những lời lẽ mà mấy tuần này em đọc, chắc chắn em sẽ rất đau lòng.

Có lẽ hiện tại bây giờ em vẫn chưa thể tìm được câu trả lời vì sao mọi người lại khắt khe với em như vậy? Em đâu có lỗi gì? Em đã giúp đỡ rất nhiều cho chồng em hiện tại? Em đối xử với con chồng tốt, hằng ngày em vẫn luôn phấn đấu để gìn giữ cuộc hôn nhân của mình, em có con xinh đẹp và em đang hạnh phúc mà sao mọi người lại lên án em dữ dội như vậy? Chị biết em đau lòng khi tình yêu của em bị phán xét. Ai mà không đau đớn khi tình yêu mà mình tôn thờ, hãnh diện lại bị người khác mắng mỏ và coi thường hả em?

Em ạ, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc chính đáng cho mình. Chuyện của em, có lẽ đến bây giờ em vẫn chưa thể xác định được việc em làm là đúng hay sai (theo như em viết), cho nên chị viết ra đây rất chân thành, xem như là một cảm nhận của một người đi trước em một bước chân trong cuộc sống gia đình.

Người ta vẫn thường bảo “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” mà em. Phải hiểu mình trước rồi hãy cười hãy khóc cho đối phương em ạ.

Em ơi điều đầu tiên chị muốn nói với em rằng em thật đáng thương. Vì sao? Theo như cách em diễn dạt qua lời văn, chị thấy em hội tụ nhưng điểm mạnh của típ người phụ nữ biết mưu cầu hạnh phúc, biết sống và biết hưởng thụ. Em mạnh mẽ, có học nên tự tin vào năng lực làm việc, cũng như em chủ động được con người của em, thật là hiếm có. Vậy mà tiếc làm sao, em lại không đủ sáng suốt để vô tình rơi vào trò tình ái tay ba, để cho đến mãi sau này khi khuất bóng, em vẫn phải mang tiếng là người trắc nết… Oan lần thứ nhất!

Em đáng thương vì nếu như bình thường, với một người con gái như em, em đã được trân trọng và tận hưởng một tình yêu đẹp, em được yêu một cách đường hoàng và đám cưới trong đời sẽ là sư hoan hỉ trọn vẹn, chứ không phải dùng sức, dùng trí, dùng sự chịu đựng đi bên lề người đàn ông kia đến 3 năm để có được tình yêu của mình mà nghiễm nhiên lại mang tiếng là cướp chồng của người đàn bà khác… Oan lần thứ hai!

Em đáng thương vì đã mang em ra để so sánh sắc, tài với một người phụ nữ hơn em cả con giáp. Em đem trình độ học vấn và khả năng kiếm gần cả 1.000 USD/tháng để so sánh với một người phụ nữ quanh năm ở nhà làm nội trợ nuôi con. Em đem sức vóc mơn mởn của người con gái tuổi 27, chưa chồng, chưa con để so sánh rằng em đẹp hơn, tài hơn, xuất sắc hơn người phụ nữ trung tuần, hai con với bao nhiều năm ở nhà nội trợ. Tại sao với một cái đầu thông minh và nhạy bén như em, em lại có thể làm văn theo phương pháp so sánh tệ đến vậy hả em? Không, chị tin là em học rất giỏi… Như vậy em oan lần thứ ba!

Em đáng thương vì mặc dù chúng ta đang sống ở thế kỷ 21, mặc dù em đến với chồng là do tình yêu tự nhiên không vụ lợi, vì thời điểm ấy anh ta làm gì có tiền. Nhưng tiếng đời dị nghị rằng em toan tính, em mê tiền, em muốn chiếm đoạt… và tiếng đời này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của con gái em sau này. Nếu như việc mình làm, chỉ mình gánh chịu thì quá dễ dàng. Nhưng em ơi, miệng đời là vô cùng và không phải đứa bé nào cũng hiểu được cho cha mẹ chúng… Chỉ một lời vô tình của ai đó đụng chạm đến con em rằng “mẹ nó là người cướp chồng của người khác” liệu con em có oan uổng quá không? Mà miệng đời thì kiếp này qua kiếp khác nào có thay đổi được. Như vậy em đã oan lần thứ tư.

Chi suy cái oan của em đang chịu là do cái nghiệt mà em đang mang, và chồng em hiện tại chính là cái nghiệt của em đó.

Chị nói về cái nghiệt của em nhé.

Thời điểm em đến với chồng, em là một cô gái quá hoàn hảo. Chồng em đang trên bờ vực thẳm của phá sản, và như lẽ thường tình gia đình sẽ lục đục vì chuyện tiền bạc, vợ chồng ít nhiều gây hấn. Chuyện thường tình mà em. Em xuất hiện mang theo một luồng gió mới, trẻ trung, xinh đẹp, đa tài, lại suốt ngày ở bên cạnh an ủi động viên… Người đàn ông không có bản lĩnh thì việc chạy theo em có gì lạ.

Cái nghiệt thứ nhất, em đã gặp người kém bản lĩnh.

Hai người yêu nhau là thế, em đã hy sinh cho anh ta là thế , vậy mà người chồng em, vào thời điểm đó cứ dùng dằng chuyện ly dị và cứ lần chần cho đến 3 năm vẫn chưa thể quyết định là có ly dị vợ để đến với em không? Mà lại để em, chính em cầm dao thực hiện chuyện đó, tức là dồn anh ta vào bước đường cùng, một là ly dị vợ đến với em, hai là quay về nhà! Người bình thường cũng phải suy nghĩ chứ.

Về với vợ vẫn cảnh cũ, người cũ, tiền bạc lại không có. Về với em, tuy có ngang trái nhưng em tài hơn, xinh đẹp hơn, có tiềm năng hơn… Vậy là nhắm mắt để em mang anh ta ra khỏi nhà. Mà chị tin rằng, theo bài viết của em vào thời điểm đó anh ta vẫn còn thương vợ con. Anh ta không đủ bản lĩnh để quyết định sống thế nào cho xứng đáng với tình yêu của em, thế nào là đúng đắn với vợ con anh ta, anh ta buông xuôi, để mặc em tự tung, tự tác. Hỏi có hèn nhát không em?

Đây là cái nghiệt thứ hai: Em đã gặp phải người quá hèn nhát!

Em tự tin cho rằng, vào thời điểm đó, mặc dù đang trên bờ vực phá sản, em vẫn tin vào năng lực tiềm ẩn trong chồng em hiện tại và tự động viên mình rằng tương lai sẽ tươi sáng. Theo quan điểm tầm thường của chị, một người đàn ông chân chính không bao giờ cầm dù chỉ một đồng của người yêu để lo cho mình, huống hồ gì dùng một phần tiền lương của em giúp để nuôi vợ con của mình. Sĩ diện anh ta để đâu hả em? Và liệu một người đàn ông bỏ người vợ không còn xuân sắc lại đang thất nghiệp, một nách 2 con đang tuổi ăn học, và sống nhờ vào đồng tiền của một người đàn bà khác, liệu đó có phải là một người tài ba không em?

Đây là cái nghiệt thứ ba của em: Em đã vô tình gặp phải người bất tài.

Em đừng quá xúc động, hãy suy nghĩ và phân tích, liệu với những cái oan kia để trả cho những cái nghiệt kia thì việc em đang hãnh diện mình là người phụ nữ đẹp nhất trong mắt chồng em thì có gì là lạ! Không đẹp mới là lạ em ạ. Em hãy khoan tự huyễn hoặc bản thân mình với hạnh phúc hiện tại. Vì một người như chồng em mà gặp được một người như em, anh ta không dám nhả ra đâu. Vì anh ta biết rằng, ở tuổi này, anh ta làm gì có cơ hội để yêu được một người tài giỏi như em nữa.

Với sức khỏe hiện tại, liệu anh ta còn sức để đi xây dựng một gia đình mới, và lại nuôi thêm con mọn không? Không đâu em, cho nên nhiều độc giả cho rằng, hạnh phúc của em mới có 5 năm thôi, đến một ngày nào đó chồng em sẽ đối xử với em, như anh ta đối xử với vợ con anh ta mà thôi. Riêng chị, chị cho rằng, em hãy cứ an tâm, đừng lo nghĩ làm gì vì từ đây cho đến cuối đời, chồng em với tư cách là một người thiếu bản lĩnh, bất tài thì anh ta liệu có thể đi đâu được nữa hả em?

Chị cũng thuộc típ người sống khá hiện đại nhưng không cổ súy cho việc vinh danh tình yêu để mưu cầu sự thụ hưởng cho bản thân. Và cũng không ủng hộ việc mang những đứa trẻ ra làm “vật bảo đảm” cho cuộc hôn nhân của mình. Vì vậy, một khi hạnh phúc gia đình không cứu vãn được, mình sẽ tự định đoạt cuộc sống của mình.

Chị nói là tự mình sẽ định đoạt chứ sẽ không như người vợ cũ của chồng em, để người yêu gí dao vào tay, rồi cũng để người yêu cầm tay mình cắt phăng cái tình còn sót lại. Cũng thương cho người vợ đó quá nhút nhát, không tin vào bản thân của mình nên đã vô tình để em rơi vào tình huống đó. Nếu anh ta bản lĩnh, biết yêu thương và biết chịu trách nhiệm, thì em đâu phải bị mọi người bài xích, bị thiên hạ cười chê. Mà thật sự, nếu em biết chọn cho mình một con đường không gập ghềnh, thì ngày hôm nay em đâu phải đọc những dòng như thế này.

Thật sự chị thấy tiếc cho em. Em đang mang một cái nghiệp vào thân, em đang trả nợ trần gian mà cứ tưởng rằng mình đang được nhận ân huệ của Thượng đế.

Vợ chồng không phải là một cái áo, khi thích, khi yêu thì mặc vào. Khi không còn yêu, thì cởi ngay ra, vứt vào thùng rác. Ngày xưa khi yêu nhau, trân trọng nhau là thế. Bây giờ hết tình, còn nghĩa, nên chăng việc trả áo lại cho nhau cũng phải mang tính nhân bản để giữ cái nghĩa còn lại. Dĩ nhiên, không vơ đũa cả nắm, nhưng bất luận người đó là đàn ông hay đàn bà, chị đều có cảm giác khinh miệt khi nghe người ta, khi thương yêu một ai khác thì quay về nói là “Đây mới chính là tình yêu của đời tôi, còn vợ (chồng) tôi chỉ là cái tương tự như tình yêu”. Thật ngu xuẩn và nực cười làm sao. Vợ chồng, một ngày cũng là nghĩa. Nếu không thể sống chung, hãy tìm một phương pháp phù hợp để giải quyết cuộc hôn nhân của mình. Đừng hèn hạ phủ nhận một tình yêu có trước chỉ để mưu cầu một tình yêu mới khác! Hãy cố gắng đừng biến mình thành một kẻ bất nhân.

Em có con gái, và chị hoàn toàn không ủng hộ một số bài viết mang con em ra để đe nẹt. Trẻ em thì bé nào cũng đáng yêu và vô tội. Người lớn làm, người lớn có lỗi, người lớn sẽ phải chịu trừng phạt. Hãy để cho chúng được bình yên.

Vài dòng chân thành.

 

Nguồn vnexpress.net

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: